Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Ý đồ “độc chiếm Biển Đông” của Trung Quốc

Phân tích kỹ có khả năng thấy mưu đồ này đã được Trung Quốc lên kế hoạch từ lâu , và tìm mọi cách thực hành dù có phải vi phạm trắng trợn luật quốc tế , cũng như các cam kết mà nước này là một bên tham gia.Kỳ 1: Yếu về lời nói , mạnh về hành động Tự vẽ “đường 9 đoạn”Là nước “hăng hái” nhất tự tin tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông , nhưng đến năm 1951 , Trung Quốc mới đưa ra tuyên bố đi hàng đầu về vấn đề này. Tại “Hội nghị San Francisco” , Thủ tướng Chu Ân Lai nói rằng Hoàng Sa , Trường Sa , Đông Sa đã luôn là một phần bờ cõi của Trung Quốc. Yêu sách chủ quyền sau thời gian ấy được đẩy lên một cấp độ “mạnh mẽ” hơn vào năm 1997 , khi Ngoại trưởng Hoàng Hoa tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông là điều “không thể đàm phán”; mặc dù nó vươn tới cực nam ở bãi Cỏ Rong , sát vùng bờ cõi Borneo của Malaysisa. Tuy nhiên , đó chỉ là những tự tin tuyên bố không thực , với luận điểm chung chung rằng Trung Quốc có “bằng chứng hữu hiệu” về sự rà soát “chủ quyền này”.Đường lưỡi bò phi lý của Trung Quốc chiếm hơn 80% diện tích Biển Đông.“Chứng cứ lịch sử” rồi cũng được Trung Quốc trưng ra: Ngày 7/5/2009 , chỉ một ngày sau khi Malaysia và Việt Nam trình lên bản thông tin chung đăng kí thềm lục địa mở rộng lĩnh vực phía nam Biển Đông lên Ủy ban ranh giới thềm lục địa liên hợp quốc( CLCS ) , Trung Quốc gửi công hàm lên Tổng thư kí liên hợp quốc phản đối , trong đó đính kèm bản đồ “đường 9 đoạn” , bao phủ hơn 80% diện tích Biển Đông , chiếm trọn quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam. Bản chất , đây là tấm bản đồ “đường 11 đoạn” , được chính quyền Tưởng Giới Thạch thời Cộng hòa Trung Hoa xuất bản năm 1947 , với “2 đoạn” bao phủ Vịnh Bắc Bộ bị xóa đi vào năm 1953. Chỉ có điều , chính giới nghiên cứu nước này cũng đã nhấn sự yếu kém về mặt pháp lý của cái làm gọi là chủ quyền theo “đường 9 đoạn”. Học giả Lý Lệnh Hoa , cựu thành viên trọng tâm Tin tức hải dương quốc gia Trung Quốc nhấn , Bắc Kinh cần phải hủy bỏ “đường 9 đoạn” , vì việc bo bo chiếm trọn Biển Đông khiến Trung Quốc trở nên “không thể xứng đáng , vì không có nước nào chấp nhận cái đường vô lý” do Trung Quốc tự đặt ra.Không dừng lại ở các yêu sách “đường 9 đoạn” phi lý , Trung Quốc còn điềm nhiên nhấn Biển Đông là “lợi ích cốt lõi” - một khái niệm mà Bắc Kinh thường dùng để chỉ vấn đề chủ quyền quốc gia liên quan đến “điểm nóng” như Tân Cương , Tây Tạng , Đài Loan mà tại đó Trung Quốc sẽ không “thỏa hiệp” , có khả năng viện đến vũ lực “nếu cần thiết”. Giới chức và truyền thông Trung Quốc nhiều lần công khai luận điểm này. Một báo cáodo Tân Hoa xã cho đăng tải hồi tháng 8/2011 khẳng định: Trung Quốc có “3 triệu km2 lãnh hải” ở Biển Đông , thuộc “chủ quyền chẳng thể tranh cãi” và là một phần trong “lợi ích cốt lõi”. Tựu trung lại , những tuyên bố “lấy được” trên đây chỉ nhằm biểu lộ một ý đồ duy nhất: Trung Quốc quyết tâm “độc chiếm Biển Đông” , biến Biển Đông thành “ao nhà” của mình. Các bước đi “độc chiếm Biển Đông”Để thực hành tham vọng “xâm chiếm” Biển Đông , Trung Quốc liên tiếp có các hành động gây bất ổn tình hình , tập trung vào các nhóm giải pháp sau: “Luật hóa chủ quyền”: Là bước đi liên tiếp , thuộc giai đoạn đầu của lộ trình “kiểm soát , làm chủ , độc chiếm” Biển Đông; nhằm hướng lái dư luận trong nước và quốc tế. Năm 1996 , ngay sau khi ký Công ước của liên hợp quốc về Luật Biển ( UNCLOS ) năm 1982 , Trung quốc lập tức phê chuẩn một hiệp nghị phê chuẩn Công ước này , với điều khoản bảo lưu “các quyền lịch sử” thuộc về “dân tộc Trung Hoa” trước các quy định của UNCLOS. Chính quyền nước này cũng đã đưa vấn đề “chủ quyền” ở Biển Đông vào sách giáo khoa , nhằm đẩy mạnh tuyên truyền về “đường 9 đoạn”. Năm 2012 , bước “pháp lý hóa chủ quyền” leo thang sang một nấc mới , với việc ngày 21/6 , Quốc vụ Viện Trung Quốc cho công bố thành lập cái làm gọi là “Thành phố Tam Sa” trên đảo Phú Lâm , quần đảo Hoàng Sa; trực tiếp trực thuộc chính quyền trung ương , có quyền hạn “quản lý” đối với cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Đúng 6 tháng sau , Trung Quốc đưa “đường 9 đoạn” vào mẫu hộ chiếu phổ quát điện tử - một hành động sai trái trong giao thiệp quốc tế , bị nhiều nước phản đối.“Xâm lấn” bằng hoạt động kinh tế biển: Là hành động làm chủ từng bước , dựa trên luận điểm các hoạt động kinh tế biển đến đâu , chủ quyền xác lập đến đó. Cùng với việc đầu tư mạnh cho các lực lượng chấp pháp trên biển ( Ngư chính , Hải cảnh , Hải giám… ) theo hướng tăng cường tiềm lực kinh tế ( tàu thuyền , hệ thống giao thông thông tin ) , Trung Quốc xứng đáng được đề nghị hoặc đề xuất ngư dân khai khẩn tại những ngư trường xa , thuộc các vùng chồng lấn , thậm chí là của cả các nước khác , phê chuẩn ưu đãi về vốn , thiết bị định vị vệ tinh. Bên cạnh đó , chính quyền tỉnh Hải Nam được sự cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó của Trung ương , hàng năm đều đưa ra các “lệnh cấm đánh bắt cá” trên Biển Đông hết sức phi lý. Đặc biệt , Trung Quốc rất chú trọng “đẩy” các tập đoàn dấu khí quốc gia “vươn vòi” ra Biển Đông. Ngày 23/6/2012 , Tập đoàn dầu khí Hải Dương Trung Quốc ( CNOOC ) cho gọi thầu quốc tế 9 lô dầu khí , tổng diện tích lên đến 160.129km2 , nằm sâu trong thềm lục địa của Việt Nam. Mới nhất , ngày 1/5 vừa qua , CNOOC đã hạ đặt trái phép giàn khoan “tỉ đô” Hải Dương 981 trong vùng thềm lục địa , vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam , gây ra sự phản đối mạnh mẽ của dư luận lĩnh vực và quốc tế.“Phá vỡ nguyên trạng”: Là bước đi có có tính hệ thống giao thông , nhằm “thu hồi chủ quyền” theo phương thức “tằm ăn dâu” phê chuẩn chiến thuật tạo “sự đã rồi”. Thậm chí cả mánh khoé sử dụng vũ lực nước này cũng không từ. Năm 1956 Trung Quốc đánh chiếm một phần và đến năm 1974 chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1988 , Trung Quốc một lần nữa đưa quân đánh chiếm đảo Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa , thuộc chủ quyền Việt Nam. Theo một kịch bản na ná , tháng 2/1995 , Trung Quốc đưa 7 tàu đến chiếm đá Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa , duy trì sự hiện diện từ đó đến nay. Đầu năm 2013 , chính quyền Bắc Kinh một lần nữa “gây rối” ở Trường Sa , với các bước đi “chiếm đóng thực tế" trái phép trên bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham mà Philippines tuyên bố chủ quyền; liên tiếp duy trì hiện diện trực ban tàu thuyền chung quanh bãi cạn , thay đổi hiện trạng tranh chấp. Việc cắm giàn khoan Hải Dương 981 sâu vào thềm lục địa của Việt Nam cũng chính là bước đi “thay đổi nguyên trạng”. Tăng cường sức mạnh hải quân: mục đích là để “răn đe quân sự” , tạo áp lực trong các yêu sách chủ quyền theo hướng có phẩm chất cho Trung Quốc. Dựa trên một nền kinh tế tăng trưởng nhanh , liên tiếp , Trung Quốc không ngừng tăng cường tiềm lực kinh tế quân sự , nhất là sức mạnh hải quân , đặc biệt là trên hướng Biển Đông. Từ một chức vụ yếu kém nhất , Hạm đội Nam Hải đã được đầu tư mạnh , vượt qua cả Hạm đội Đông Hải để trở thành lực lượng mạnh nhất của Hải quân Trung Quốc , được trang bị các tàu chiến lớn nhất , đương đại nhất , nhất là tàu ngầm , khu trục hạm. Cùng với đó , căn cứ hải quân Tam Á/Hải Nam liên tiếp được mở rộng , đủ khả năng để hấp thu các tàu ngầm nguyên tử , kể cả hàng không mẫu hạm. Hoài Thanh .
Đường lưỡi bò phi lý của Trung Quốc chiếm hơn 80% diện tích Biển Đông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét