Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Cuộc trốn tìm của hạnh phúc gia dinh

Hai tiếng gia đình nghe thật đơn giản , nhưng nó ẩn chứa những gì thân yêu nhất của mỗi một con người. Ai trong chúng tôi từ khi được ra đời cho đến khi thành đạt trong đời , cũng đều mong mình sẽ có một gia đình hạnh phúc , luôn rộn rã tiếng cười đùa của những người thân yêu. Thế nhưng ngày nay khi tầng lớp càng phát triển thì những mối giao tiếp trong gia dinh càng trở thành rạc rời và lỏng lẻo dần. Mâm cơm gia đình không còn tròn mà bắt đầu lệch về đơn phương bởi sự trống trải của các thành viên. Người ta chạy ngược xuôi theo nhịp trôi của thời gian nhưng có ai kéo được 24 tiếng đồng hồ dài thêm để quan tâm đến nhau? Những bữa ăn không còn âm vang tiếng giãi dề của phụ mẫu và con cái , mà thay vào đó là sự lặng im đáng sợ. Không ít những đứa trưởng tử tuần không tiếp kiến cha mẹ , cả gia đình như đang chơi một cuộc trốn tìm. Những lời tâm tình , những sẻ chia , những câu chuyện gia đình như dần trôi vào quá vãng. Hai chữ gia đình bỗng chốc nhòa dần đi giữa cuộc sống hiện tại…Đêm nay , gã đã gặp thêm một gương mặt cuộc đời trong thế giới blog - thế giới biết bao mệnh số , cảnh đời diễn ra thật hơn những gì diễn ra trong cuộc sống hàng ngày. Đọc những dòng chữ của một thanh niên đang bước vào tuổi trưởng thành viết cho ba mẹ mà lòng gã dâng lên nỗi xót xa… Một câu chuyện buồn , thật buồn của một gia đình trí thức gồm ba ngọn lạp hoàng , xanh , hồng mà mỗi ngọn nến được thắp lên chỉ sáng cho riêng mình mà thôi. Câu chuyện tưởng như không có trong thời đại ngày nay , nhưng nó đã hiện hữu trong mỗi ngõ ngách của đời thường và để lại những dư chấn đến tê lòng cho những đứa con. “Sao mẹ không suy nghĩ và Quách hơn trong Bắt đầu làm. Sao ngày nào mẹ cũng thở than , ca cẫm mãi cái điệp khúc ấy với con. Mẹ có biết cứ mỗi sáng sáng mẹ lên ngồi cạnh con , nhìn con là con đã rùng mình lo sợ. Rồi mẹ lại bắt đầu tra tấn tâm trí con bằng những Sự tình không thể cứu chữa của cái gia đình thối nát này. Con đã hết lời với mẹ , sao mẹ không thể quyết định? Mẹ luôn bảo Bởi vì con nhưng dường như mẹ không dám mang cái tiếng là người có gia đình đổ vỡ? Sao mẹ cứ đùn đẩy trách nhiệm lên cho con khi lẽ ra việc đó phải là do mẹ quyết định. Mẹ cũng biết đây không phải là chuyện của con , đây Ấy là chuyện riêng của "một cặp vợ chồng" kia mà? Đừng hành hạ đầu óc con Ngày ngày nữa. Con sẽ điên mất thôi…Sao ba không dẹp … cái tính gia trưởng ngu si của mình đi. Sống cái kiểu đó chỉ làm khổ thê tử chứ được cái gì. Ba biết không , trên đời này chắc hiếm người người nam nào như ba. Vì sao lại có những suy nghĩ và Bắt đầu làm lạ thường như thế. Con cháu , cha con gia tộc gì của ba và hai mẹ con - ai quan trọng hơn? Ba không thể cân đo đong đếm một cách kỹ lưỡng hơn được sao. Đúng là việc hai thằng cháu của ba xuất hiện trong nhà này - chỉ hai tháng thôi đã phá tan cái hạnh phúc mà con đã gắng gỏl vun đắp dùm hai người. Nhớ những hôm chủ nhật cả gia đình ta ngồi cà phê để cùng nhau tìm hướng giải quyết những điều chưa được của cá nhân mỗi người hay không? Con đã phân tách hết lời , chỉ ra những điều mà bản thân ba cũng hiểu là sai lầm. Ba hứa sẽ đổi thay nhưng rồi đâu cũng hoàn đấy.” Đọc những dòng bạn trẻ viết mà gã cảm thấy dâng lên một nỗi buồn da diết. Còn đâu nữa hình ảnh một mái ấm gia đình hạnh phúc , nơi đó đầy và ấm tiếng cười đùa của cha , mẹ và con. Còn đâu nữa nét lung linh hạnh phúc từ những ngọn nến luôn thắp lên những ngọn lửa yêu thương , thay vào đó là những u uất Thấu suốt cùng trong lòng con trẻ...Trong đầu gã vang lên những ca từ thật dễ thương mà mình từng yêu thích từ thời trai trẻ...“Ba là cây lạp hoàng , Mẹ là cây nến xanh , Con là cây nến hồng…”Khúc nhạc nôn nao như chạm vào nỗi buồn riêng mỗi con người trong gia dinh nho nhỏ này. Dẫu biết là câu chuyện riêng của mỗi gia đình , nhưng trong đầu gã cứ bị ám ảnh những dấu chấm hỏi của một đứa con dành cho phụ mẫu mình. Mỗi một dấu chấm hỏi như một vết dao cứa sâu thêm vào vết thương đang rỉ máu…Như một nghịch lý , hai tiếng gia dinh gần gũi đến thiêng hóa ra xa lạ đến lãnh đạm. Khi mỗi người trong gia dinh tựa hồ quên dần trách nhiệm và tình thương dành cho những người còn lại. Họ miệt mài xông vào những vòng xoáy riêng của mình , để rồi lần cuối không biết có nhận ra rằng chính mình đã dập tắt những ngọn lửa yêu thương ngay trong đích thị gia đình của mình? Ngọn nến nào sẽ nghiêng mình thắp sáng để cho cả ba ngọn nến bừng lên một niềm yêu thương hạnh phúc?"Ba là cây lạp hoàng , Mẹ là cây nến xanh , Con là cây nến hồng , Ba ngọn nến lung linh , Thắp sáng một gia đình…"Khi một que diêm được thắp lên , mần răng cho ngọn nến thứ nhất sẽ nghiêng mình thắp sáng cho ngọn nến thứ hai và cùng thắp cho ngọn nến thứ ba bừng lên niềm tin yêu. Trách nhiệm hàng đầu thuộc về những người cha , người mẹ. Những người lẽ ra phải luôn là người chẳng những thắp mà còn phải giữ cho ngọn do đất gia dinh ngày Tạm bợ bùng lên những rét mướt. Thế nhưng chính những người chủ gia dinh lại là người dập tắt đi niềm hy vọng và cuộc sống của những đứa con. Những người con đã trưởng thành có bao giờ tự hỏi lại mình đã thật sự là chiếc cầu nối gắn kết ba mẹ lại với nhau khi sóng gió đi qua gia dinh mình? Đằng sau mỗi một cuộc tan vỡ của một gia đình là gì? Người cha , người mẹ có thể mỗi người sẽ chọn cho mình một hướng đi , một ngã rẽ mới trong cuộc đời. Còn lại mai sau và cuộc sống của những đứa con sẽ ra sao khi trong ký ức chúng đong đầy những uất ức đau buồn?«Con chán lắm rồi khi con đã nói dồi dào nhưng ba vẫn thế. Đó Ấy là lý do mà gần hai tháng nay con không mở lời với ba dù chỉ là một câu! Ba hãy tự hiểu vì sao mình bị đối xử như thế... À ba à , con quên "khoe" với ba là nhờ ba mà con bây giờ trong Sự tình đem động vật cũng là một kẻ thất bại! Không ai còn có thể chịu đựng được tính nết của con. Họ ghê sợ con , họ căm thù con! Mà cũng đúng thôi , vì đem động vật và cách đối xử của con bây giờ Ấy là nỗi ác mộng của họ từng đêm. Ba thì mất mẹ , con thì mất đi người mình yêu. Sung sướng quá phải không ba?Thế là xong... Mọi chuyện chấm dứt trong nhẹ nhàng… 25 năm dễ thường cho một chuyện tình và một gia dinh đã đi đến hồi kết… Từ nay không còn bầu khí trời ngột ngạt , những cái thở dài nao lòng hay những cái Dưới chân nặng nề. Từ nay sẽ thôi không còn chung một con đường. Cứ tưởng không thể thỏa thuận để cùng nhau giải quyết vấn đề… Cứ tưởng cứ mãi mắc kẹt trong cái vòng lẩn quẩn này. Thế nhưng , hãy nhìn vào thực tế chuyện gì đến cũng sẽ đến. Quan trọng nó có ấm êm hay không! cám ơn ba mẹ , cám ơn sự hợp tác của công chúng để mọi chuyện có thể có cái kết , tuy không như ai trông chờ nhưng nó cũng không làm mất đi những đem động vật lần cuối của nhau. Dù từ hôm nay có ra sao , con vẫn là con của hai người , một điều không thể phủ nhận.Cám ơn tất thảy những gì hai người đã dành cho con!”Cám ơn tất cả... Đọc mà gã cứ dằn vặt về con đường phía trước của người bạn trẻ. Bạn ơi , khi những ngọn nến trong một gia đình vẫn thắp sáng hàng đêm , nhưng mỗi ngọn nến đều chỉ thắp sáng cho riêng mình và không thể cùng nhau tạo nên một thứ ánh sáng lung linh , đằm ấm - Ánh sáng hạnh phúc , thì rõ ràng những ngọn nến không thể truyền được ánh sáng và hơi ấm cho nhau , dù chúng đứng cùng trên một chân nến. Có bao giờ bạn tự hỏi thứ ánh sáng mình đang thắp lên trong chính căn phòng của mình có phải là thứ ánh sáng mà công chúng mong đợi? Nếu không thì mình sẽ cháy lên một lửa như thế nào để cùng tạo thành một thứ ánh sáng Thân ái yêu thương? Cuộc sống đem động vật của bạn sẽ đi về đâu khi trái tim tưởng dường như Dữ dội lại đang bị tổn thương trầm trọng? cuộc đời còn rất dài , bạn còn cả một mai sau phía trước. Hãy tin rằng Vẫn có nhiều con người đẹp và trong sáng sẽ đến với bạn. Mai này bạn sẽ tìm thấy một người nử tử yêu thương mình hết lòng và sẽ cùng mình vun đắp cho một cuộc sống gia đình thật sự. Hãy luôn thắp sáng ngọn lửa hy vọng và yêu thương khi bạn đến với một ai đó , và đừng quên rằng bạn cũng là một trong ba ngọn nến tạo nên ánh sáng lung linh của một gia đình hạnh phúc. Hãy là ngọn nến biết nghiêng mình thắp sáng cho ngọn nến thứ hai và cùng thắp cho ngọn nến thứ ba bừng lên niềm tin yêu. Kỳ vọng cho bạn có được một gia đình nhỏ hạnh phúc trọn vẹn! Đêm dần trôi…Nghĩ về gia đình nhỏ của mình….Gã tự nhủ với lòng…Mãi mãi là ngọn nến biết san sẻ yêu thương... gia đình , gia dinh…Chỉ là hai chữ thôi , nhưng sao quá thiêng liêng! Gửi từ blog Trần Cường: “I AM ME: Gã. Một thằng khùng – Lazy Puppy. Được ra đời trong những năm tháng cuối chiến tranh...” Nhạc chờ đặc biệt cho "dế yêu" của bạn!Cảm nhận về bài viết mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc gửi bài viết , đường link blog muốn san sẻ về Tấm giấy ghi tên tuổi blogviet@vietnamnet.vn ( vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu để phản hồi của bạn sớm được đăng )Chép link sau vào Các quy định đọc Feed ( RSS ) để cập nhật những bài viết mới nhất của Blog Việt ngay tại Blog của bạn: /rss/vnn_blogviet.rss chúc từ .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét